Câu trả lời của các quí ông đương nhiên sẽ là: "của vợ". Còn quan điểm của chị em chắc chắn sẽ là: "của cả hai". Nhưng mọi phân chia việc nhà đều chỉ mang tính tương đối.
"Anh à, muộn quá rồi, nhặt rau giúp em với". "Hôm nay em định về thăm bà ngoại, quần áo được thì mình phơi hộ em nhé". "Con đói quá rồi mà em lại phải họp đột xuất, hay là anh lo vụ này hộ em...". Rõ ràng việc nhà là cái việc chung, ấy thế nhưng trách nhiệm lại hiển nhiên quy chụp cho... vợ ngay từ lời nhờ câu đáp. Đàn ông dẫu có nhúng tay vào cũng chỉ là "làm cho vợ" chứ chẳng mấy ai nhận đó là việc của mình.
Chuyện "nhác" việc nhà của cánh mày râu được biện hộ là "sự phân công lao động" từ thuở hồng hoang của loài người, khi đàn ông cơ bắp đi săn bắn còn phụ nữ chân yếu tay mềm thì hái củ nấu ăn. Nhưng ngẫm cho kỹ thì chính môi trường đã, đang và sẽ tiếp tục hình thành những thế hệ đàn ông xa rời công việc nội trợ. Từ khi còn nhỏ, có bao giờ các bé trai đụng vào mấy loại đồ chơi bếp núc đâu.
Lớn lên chút nữa, có học làm cái gì thì đó cũng là rửa xe, lắp điện chứ mấy ai dạy con trai nấu bếp, chăm con? Rồi trong khi chị em cam phận "ổn định" trong các cơ quan với đồng lương nghèo nàn thì cánh đàn ông nhất định "phải có sự nghiệp". Họ mải mê với các dự án, đuổi theo các ca làm thêm. 80 tiếng làm việc mỗi tuần, trách nhiện nuôi sống gia đình khiến họ chẳng có thời gian cái gọi là việc nhà. Mà nếu chưa thành đạt thì theo tư tưởng họ cũng luôn ấp ủ cái suy nghĩ: đàn ông là phải cáng đáng công to, việc lớn.
Vậy nên đôi lúc họ lầm rằng việc nhà là "mấy chuyện nhỏ con". Nếu cứ giành hết "chuyện nhỏ" thay vợ, thế nào xã hội cũng lời ra tiếng vào rằng: "lão, hay thằng đó ba phải, yếu và... - thậm tệ hơn nữa - đàn bà quá".
Nếu việc giặt một chậu quần áo, lau xong cái nhà được tính cụ thể thành số kilô kalo hay số tuổi thọ bị giảm vì nuôi con của các bà mẹ, thì những ca làm thêm, những buổi chạy sô công việc, những trăn trở băn khoăn tìm cách vực dậy nền kinh tế gia đình mấy ai tính hộ đàn ông. Và chẳng cần biết đâu là việc lớn hơn, đâu là việc nhỏ, người ta vẫn cứ cười, người vợ hễ nhà bẩn và nếu con cái thiếu tiền đóng học phí thì người xấu hổ trước hết vẫn là các ông chồng. Một sự "mặc định" trách nhiệm bất thành văn.
Nếu ngày nay, phụ nữ giảm tải khá nhiều nỗi lo cơm áo cho chồng bằng khả năng kiếm tiền thì đàn ông dường như cũng "biết điều" hơn trong việc giúp vợ việc nhà. Cánh đàn ông "mâm trên ngồi chốc", khua đũa quát vợ con ở ta đã ít hẳn. Hình ảnh của ông bố toòng teng bịch bỉm, hay xếp hàng chờ con mỗi buổi tan trường đã chẳng hề xa lạ. Còn ở Mỹ thì phép so sánh đã rõ ràng: Năm 1970 chỉ có 2% đàn ông chịu là quần áo thì ngày nay rõ ràng con số đó là 5%, một phần tư con trai làm việc cùng mẹ trong khi bố nhìn.
Học giả Sott Coltrane trong cuốn sách Người Đàn Ông - Gia Đình: Làm Cha, Việc Nội Trợ và Bình Đẳng Giới khẳng định: "Đàn ông so sánh sự đóng góp của họ với cha của mình và thấy rằng họ làm việc nhà nhiều gấp bốn, năm lần so với cha họ từng làm cho mẹ." Trong khi đó đàn ông lại thất bại khi chứng minh rằng vợ đang làm nhiều hơn cái mẹ họ từng làm.
Vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khiễng và với gia đình thì kết quả đó chẳng nói lên điều gì vì mỗi hạt nhân của xã hội này đang được dựng lên bằng tình yêu thương và sự đồng cảm. Thế nhưng rõ ràng là chị em cũng nên nhìn nhận sự đóng góp của chồng mình trong gia đình một cách "thoáng" hơn vì thực ra, họ cũng không đến nỗi... lười.







